“Death won’t do us part”

“Notes between the lines” is a series of blog posts in which I will share pieces of music and literature that I think resonate with each other. This post features Wuthering Heights by Emily Brontë and a misery-pop Vietnamese song named “A nocturne for my love” (“Dạ khúc cho tình nhân”) by Le Uyen Phuong. Misery-pop (“yellow music”) is a popular genre in South Vietnam during wartime, with folk rhythm and melancholy lyrical content.


Mình vẫn nhớ về một ngày mưa ở Hà Nội. Mưa mùa hè lúc nào cũng như trút nước, nên phải chạy vội vào một quán cafe bên đường để trú tạm. Gạch bông xước xát, đồ đạc lỗi thời làm bằng mây tre đã sờn hết, cốc thủy tinh cũ kỹ và sắp mẻ. Quán chỉ bật nhạc xưa như thể đó là một thứ âm nhạc đương thời.

Rồi nhạc Lê Uyên Phương vang lên, khiến mình rất lạ, vì quán xá miền Bắc ít khi bật nhạc miền Nam như thế (thường chỉ có nhạc Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, đợt đấy mình còn hay nghe thấy Vũ Thành An). Mình đã biết và nghe Lê Uyên Phương từ trước đó, nhưng cũng chưa đến mức say mê. Nhưng không hiểu do hôm ấy trời mưa, hay còn do tâm trạng nào khác, mà nghe “Dạ khúc cho tình nhân” cứ thấy cồn hết cả ruột, người lạnh toát.

Mình đã nghe bản thu trước 1975, rồi những bản thu khác của Lệ Thu, Khánh Ly, Thu Phương và Quang Dũng, nhưng vẫn chưa ai khiến mình cảm thấy sự khắc khoải từ cõi lòng như bản song ca này của Lê Uyên Phương. Ca từ và biểu cảm day dứt, điên dại, điêu linh, có cái gì đấy khiến mình nghĩ đấy “Đồi gió hú”. Thế là mình cứ bị ám ảnh từ ấy đến giờ, không biết có được một thứ tình yêu như Catherine và Heathcliff trong đời, là bất hạnh hay phúc phần.

 ««Trơ trọi một mình, tôi biết rằng chỉ có hai thước đất ngăn cách tôi với nàng. Tôi tự nhủ–“Mình sẽ ôm nàng trong tay lần nữa! Nếu thi hài nàng giá lạnh, tôi sẽ nghĩ rằng chính ngọn gió bấc này làm mình ớn lạnh; nếu nàng không động đậy, nghĩa là nàng đang ngủ.

Tôi lấy một cái xẻng ở nhà chứa đồ và bắt đầu ràng hết sức đào với – xẻng quẹt vào quan tài. Tôi bỏ xẻng, dùng tay vục. Gỗ ván bắt đầu nứt toác quanh những đinh ốc. Tôi đã sắp đạt mục tiêu thì chợt có cảm giác như nghe thấy ai đứng ở trên, sát mép huyệt, cúi xuống thở dài một tiếng. Nếu mình nậy được cái này ra, tôi lẩm bẩm, thì ước gì họ trút đất xuống lấp cả hai chúng mình đi cho rồi! Và càng giằng kéo quyết liệt hơn. Lại một tiếng thở dài nữa ngay bên tai. Tôi như cảm thấy hơi thở ấm ấy xê dịch làn gió chờ mưa tuyết. Nhưng cũng xác thực như ta thấy một vật thể có thực tiến lại gần trong bóng tối, tuy không phân biệt được là gì, tôi cảm thấy một cách xác thực không kém là Cathy đang ở đó, không phải bên dưới tôi, mà là trên mặt đất. Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột lan từ tim tôi chảy giàn khắp tứ chi. Tôi bỏ phắt cái công việc khổ sai và lập tức trở nên khuây khỏa – một niềm an ủi khôn nói nên lời. Nàng đang ở bên tôi, sự hiện diện của nàng kéo dài trong khi tôi lấp lại nấm mồ, và dẫn đường tôi về nhà.

[…] Giờ đây, từ lúc tôi nhìn thấy nàng, tôi đã bình yên… một chút. Nhử tôi bằng một bóng ma hy vọng suốt mười tám năm trời như thế, quả là một cách kỳ lạ để giết dần giết mòn, không phải từng phần, mà là từng li sợi tóc.»»

Đọc đến cuối truyện, trong đầu mình lại phảng phất lời tựa của nhạc sỹ, “tôi ước ao, khi bình minh trở lại, khi Mặt Trời trở lại, những tình nhân, có thể nào, có cùng chung với nhau một số phận trong cuộc đời“.

Các bản online trên Google đều không có trích đoạn này, cũng không có đủ 34 chương như bản gốc. Tìm mãi mỗi được một bản scan sách, do Dương Tường dịch.

Tagged , , , , , , ,

Travel tidbit: The other Venice

Back in Hanoi, one of my favorite pastimes in the summer was to meander around West Lake and eyeing nice houses. One that always lingers in my mind was a one-story house, coated with a vintage yellow paint and guarded by a small yet luxuriant garden. Among the endless rows of tube houses, which traded their lake-facing facades for business purpose, that place felt so solitary yet delightful. As if you could just sit there and listen to the seasons passing by like stories (in addition to gathering on pavements and exchanging gossip pleasantries).

I visited Venice, California in a summer’s day, but there was still some breeze left from the previous months. As I walked through the Venice Canal Historic District, the Hanoian in me was provoked, and the second thought that came to mind was, “They should totally make coffee shops out of these views.” The first thought, on the other hand, wasn’t sufficiently verbalized. Surrounding me was whimsical representation of colors and styles. Some looked like they came out of a fairy tale in the woods. Some had a Spanish colonial style to it. Some were modern, and some ambitious and noble. But regardless, each and everyone of them were so generous with the sky, together they became much harmonious and unassuming. 

house collage

And they gave “dwell” its true meaning.

/dwɛl/
1. to live or stay as a permanent resident; reside.
2. to linger over, emphasize, or ponder in thought, speech, or writing(often followed by on or upon)
garden
Tagged , , , , , , ,

Travel tidbit: The spirits of Takayama, Japan

Takayama was an add-on to my tourist’s route in Japan, just because I found the name somewhere amidst the colossal research. It turned out to be a pleasing, serendipitous experience that only a small town can bring.

My first impression off the train: a lot of Western backpackers here. It could be either a good or bad sign, depending on your purpose. At least this meant there wouldn’t be vast crowds of tourists.

And that was an understatement. After checking in my ryokan and enjoying their indoor onsen, I walked out to the door. The town, all of a sudden, fell deep in a decorous layer of silence. For half an hour, I roamed over the streets with my own shadow. I didn’t know what awaited me behind the darkness, but as far as the street lights touched, humanity seemed like it was relinquished by an apocalypse.

And then there were the autumn wind and small shrines to remind me that, no matter how much the sun would come out and the human will be back tomorrow, this landscape belonged to the night, and the night belonged to a rarefied world out of this one.

The rest was left to my own fantasy as I kept walking, pretending not to know about the spirits and statues discreetly going on about their life. I had my tranquility. It was their turn.

Tagged , ,

KHAYA TRONG GIÓ

Lời nói đầu: Từ lâu mình vẫn muốn viết một series truyện thiếu nhi về một chiếc lá rời cành khi mùa thu đến, nương theo gió mà nhìn ngắm thế giới. Nhưng vì thiếu động lực, lại không biết vẽ nên cứ lần lữa. Rồi tháng trước, Hà Nội hứng lên chặt đi mấy nghìn cây cổ thụ, làm cảm hứng tự dưng dạt dào trở lại. Thôi thì cây cũng đã đổ, không biết số phận của thân gỗ ra sao, chứ cứ hy vọng rằng có những chiếc lá đang phiêu lưu nhiều hơn cả con người chúng ta vậy.

* Tên nhân vật sẽ được giải thích ở cuối truyện.


PHẦN 1: KHAYA, TẠM BIỆT VÀ XIN CHÀO

Giữa thế giới loài người là thế giới của Khaya. Gần 200 năm, Sapi đứng sừng sững trên con đường cửa ngõ vào thành phố. Ở đó, gia đình, họ hàng, bạn bè và làng xóm luôn sum vầy, quấn quít. Những ngày nắng đẹp là những ngày tươi vui nhất. Ai cũng hớn hở vươn mình đón lấy những sợi nắng vàng ươm. Tuy đông đúc nhưng không ai chen lấn, xô đẩy ai. Ngược lại, tất cả kiên nhẫn đợi đến lượt mình, bởi thầy Sene, người cao tuổi nhất ở Sapi, luôn dạy rằng Mặt Trời luôn có đủ ánh sáng cho mọi chúng sinh. Nạp năng lượng xong, mọi người lại quay trở về công việc hàng ngày – hút bụi và sản xuất khí sạch cho con người.

Khi gió ngang qua, tất cả lại cùng nhau nhảy múa một vũ điệu dân gian. Những động tác được lưu truyền hàng nghìn năm qua, từ trẻ đến già đều thuộc lòng. Khi chị Tra Mai – một trong 15 thanh niên dũng mãnh nhất Sapi, cũng là người đứng gác cổng bảo vệ thế giới – ra hiệu, tất cả sẽ cúi rạp hết xuống để tỏ lòng tôn kính với thần gió. Sau đó, tiếng nhạc sẽ vang lên, mọi người tung mình đứng dậy – nghiêng người sang bên trái, lắc lư sang bên phải, rồi xoay vòng và reo ca. Điệu nhảy cứ lặp đi lặp lại, từ cá nhân đến nhóm 2 người, rồi 3 người, cho tới khi cả Sapi quây quần lại thành một vòng tròn. Đơn giản vậy mà ai cũng háo hức; tiếng cười cứ thế lan tỏa, hết đợt gió này đến một luồng gió mới.

Hôm nay là một ngày đầu xuân, màu nắng trong xanh và gió rung rinh.

Năm giờ sáng. Xe tải ra vào thành phố khiến mặt đất thi thoảng lại rùng mình, tiếng còi báo, rao hàng và chuyện trò của con người bắt đầu lẫn lộn với nhau. Nhưng với Sapi, một thế giới rộng lớn và vững chắc, những âm thanh ấy chỉ như những tiếng vọng râm ran. Sapi vẫn đang ngủ yên sau một đêm dài làm việc.

“RẦM! RẦM! RẦM”

Trong giấc ngủ thiu thiu, Khaya mơ thấy mình đang lặn dưới biển. Nó đang chơi trò “bóng ma” cùng một đàn cá và rùa biển. Nó đứng giữa vòng tròn, cố gắng đuổi theo một chú sao biển đang được mọi người tung hứng cho nhau. Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy một ngôi sao to đến thế. Bạn sao biển không lấp lánh như những vì sao nó vẫn nhìn thấy khi trời tối, nhưng lại vô cùng rực rỡ: thân màu hồng, viền xanh đậm. Nó cứ mải mê chạy cho đến lúc, nước biển bỗng dưng ấm lên. Tất cả ngừng chơi, im bặt, nhìn nhau hoang mang. Một bạn cá vàng bảo nó bám vào bộ đuôi thướt tha như thiên thần của mình. Sao biển cũng đang dính chặt lấy một cái mai rùa. Khung cảnh xung quanh Khaya mờ dần, và vài giây sau, nó nhận ra mình đang trôi rất nhanh. Nó càng níu chắc lấy đuôi của cá vàng. Trong lúc đầu óc vẫn còn choáng váng, nó ngoái lại và lờ mờ nhìn thấy một vật rất to đang đuổi theo chúng nó. Một con cá mập!

“KHAYA! KHAYA!”

Khaya giật mình mở mắt khi nghe thấy tiếng của mẹ. Nó thở phào nhẹ nhõm vì tưởng mình suýt bị cá mập ăn thịt. Nhưng nó chỉ nhẹ nhõm được vài giây. Vừa dụi mắt để tỉnh ngủ xong, nó nhìn thấy một cảnh tượng còn đáng sợ hơn nghìn lần. Nó và cả Sapi đang nằm ngổn ngang trên mặt đất. Mê Linh Mộc, thần bảo hộ và cũng là nơi sum họp của Sapi, đã bị gãy làm đôi, khiến nhà cửa đổ sụp, vỡ vụn. Vô số gương mặt quen thuộc đang mắc kẹt dưới những thanh gỗ lớn. Ai “may mắn” hơn thì cũng bầm dập toàn thân, vừa bởi ngã từ trên cao xuống, vừa do chân người dẫm lên. Sapi yên bình của nó bỗng chốc náo loạn và hoảng hốt chẳng khác gì thế giới con người.

Rồi sau cơn hoàng hồn, dưới lời trấn an và chỉ đạo của thầy Sene, mọi người dần lấy lại bình tĩnh. Chị Tra Mai cùng những thanh niên khỏe mạnh đang hỗ trợ nhau cứu những nạn nhân đang bị vùi dưới đống đổ nát. Ai còn sức thì chống lại những thanh gỗ, xây thành nơi trú ẩn tạm thời cho người già và trẻ con. Những vết trầy xước trên người khiến từng bước đi của nó đau nhói, nhưng Khaya vẫn cố chạy đến nơi trú ẩn, vừa dáo dác nhìn quanh tìm bố mẹ. Mắt vẫn còn mờ mờ, lại thêm những bàn chân con người dẫm đạp nên cứ được một lúc, nó lại bị đẩy ra xa.

“KHAYA!”

Một bàn tay bám lấy vai nó từ đằng sau. Đó là cha nó. Trên tay kia, ông đang bế 2 đứa trẻ con đến nơi trú ẩn. Thế giới ở Sapi là như thế – người ta cứu giúp bất cứ ai có thể, không ưu tiên quan hệ máu mủ hay ruột thịt. Ở Sapi, tất cả là một gia đình.

Khaya, Sapi đã bị con người lén lút tấn công. Chúng ta không còn nhà cửa nữa rồi!

Thế còn mẹ – mẹ đâu rồi hả cha?

Cha không biết. Cha đã gọi khắp nơi nhưng không nghe thấy tiếng mẹ con trả lời.

Cha để con đi tìm mẹ!

Giọng Khaya như vỡ ra, nó quay người định chạy đi, nhưng bàn tay rắn chắc của cha giữ nó lại.

Không cần, Khaya! Cha tin chắc mẹ con đang được giúp đỡ!

Rồi cha của Khaya cúi xuống bế thêm một em bé nữa, vừa chạy vừa nói với nó.

Khaya, nghe đây! Sapi chúng ta luôn ở cạnh nhau dưới bất kỳ tai họa nào, nhưng con không còn bé để chạy trốn khó khăn nữa. Cha biết con chưa đủ lớn để dự lễ Biệt hành, nhưng nhân tai họa này, con hãy nương theo gió mà phiêu lưu thật xa đi!

Lễ Biệt hành là lễ hội trưởng thành của Sapi. Hàng năm, mỗi dịp thu về, những thanh niên trẻ tuổi sẽ khoác lên mình một chiếc áo giáp vàng, chia tay bạn bè và gia đình ở Sapi và đáp xuống mặt đất để bắt đầu một chuyến chu du thiên hạ. Mùa thu năm sau mới đến lượt của Khaya.

Không! Con muốn ở đây với cha mẹ!” Sau vài giây sững sờ, Khaya mới yếu ớt phản đối lời của bố.

Khaya, con đã muốn dự lễ Biệt hành từ khi con còn bé xíu. Con luôn chăm chú lắng nghe câu chuyện của mọi người. Con đọc rất nhiều sách du hành. Cha biết con hào hứng thế nào. Bây giờ con muốn bỏ dở ước mơ của mình vì một nỗi sợ hãi tạm bợ – có đáng hay không?

Khaya mếu máo, không nói được nên lời. Nó bám chặt lấy tay cha.

Khaya, cha và mẹ đã dạy con nhiều điều để có thể sống sốt ở thế giới loài người, nhưng không có bài học nào thấm thía bằng trải nghiệm cả. Con còn nhớ, chỉ nhờ quan sát con người dưới mặt đất mà con đã biết chơi cờ rất hay không? Ở Sapi, con có thể nhìn thấy một góc chợ hay một ván cờ, nhưng bước ra khỏi đây, sẽ còn nhiều con đường và những bài học hay để con khám phá!

Khaya! Cha mẹ và mọi người sẽ ổn thôi. Loài người có thể mạnh, nhưng Sapi chúng ta có sự đoàn kết. Chúng ta nghĩ cho nhau. Hãy tin cha!

Cha của Khaya là một thầy giáo. Ông không bao giờ to tiếng, nhưng từng lời ông nói ra luôn dõng dạc và trầm ấm khiến Khaya luôn tin tưởng ông tuyệt đối. Nó nín khóc, mặc dù toàn thân vẫn run rẩy. Ông biết, ông đã thuyết phục được Khaya.

Ông mỉm cười, giơ tay vẫy một chị gió thoảng ngang qua.

Khaya, đây là Ze. Hãy bám lấy tay của chị ấy và cùng nhau đi khắp thế gian.

Ze có một vẻ đẹp dịu dàng, nhưng riêng đôi mắt lại rất sáng và cương trực. Ze chìa tay ra cho Khaya.

Xin chào, Khaya! Cha em đã kể cho ta nhiều câu chuyện về em. Em có vẻ như là người bạn đồng hành ta cần. Em đã sẵn sàng đi cùng ta chưa?

Khaya quay sang nhìn cha, rồi lại nhìn chị Ze. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nó vẫn chưa “sẵn sàng” cho bất cứ điều gì. Mọi điều nó học qua sách vở bỗng dưng rối loạn hết. Nó đã hẹn bạn bè ngày mai chơi đuổi bắt. Nó còn phải tham gia dàn hợp xướng vào cuối tuần. Nó cần một năm nữa để lớn.

“Khaya, cha biết con còn một năm nữa. Nhưng chỉ thử thách mới viết nên được những câu chuyện hay. Cha mẹ không phải lúc nào cũng có thể ở bên con. Con rồi sẽ cần đến sự giúp đỡ của những người khác. Chị Ze sẽ bảo vệ và dạy dỗ con!”

“Khaya, em có bao giờ nhìn thấy cá dưới biển và thuyền trên sông chưa? Chị hứa rằng nó đẹp hơn bất kỳ trang sách nào em đã đọc!”

Có một tia sáng vụt qua đôi mắt còn đỏ hoe và ngần ngừ của Khaya. Nó nhớ lại giấc mơ của mình, nhớ rằng nó đã đùa vui như thế nào. Nó cắn môi khi nghĩ đến những ngôi sao rực rỡ và những chiếc đuôi cá thướt tha. Nó sẽ được bay, và được bơi, chứ không phải “giả vờ” huơ huơ tay mỗi lần gió qua nữa.

Tay nó vẫn níu chặt lấy tay cha, nhưng đã chịu để cha đặt tay vào bàn tay của chị Ze. Cho đến lúc nó đã chịu ngồi yên, ông vẫn nhìn nó với ánh mắt đầy quả quyết.

“Khaya, cha mẹ và mọi người sẽ cầu phúc cho con. Và vài năm nữa, chúng ta sẽ vẫn ở đây, đợi con về để kể những câu chuyện thật hay.”

Khaya chỉ còn biết ôm chào cha, và gửi lời đến mẹ. Giữa đám đông hỗn loạn, nó không còn tâm trí để chào tất cả mọi người. Cha ôm Khaya thật chặt cho đến khi ông thấy nó đã hoàn toàn nín khóc.

Ze vừa nhấc bổng Khaya khỏi mặt đất là cha của Khaya lại cặm cụi đưa những đứa trẻ đến nơi an toàn. Ông chỉ dừng lại khi một chiếc xe tải màu xanh trờ tới, sau đuôi nó là một cái miệng đang ngoác ra. Ông quay lại nhìn Khaya và Ze, đã khuất khỏi tầm mắt, mỉm cười và nói với chính mình.

Khaya, tạm biệt!


* Giải thích tên nhân vật

Khaya, Sene: nguồn gốc từ Khaya senegalensis, danh pháp hai phần của cây xà cừ

Sapi: nguồn gốc từ Sapindales, bộ của cây xà cừ

Tra Mai: nguồn gốc từ Trachephyta, ngành của cây xà cừ

Mê Linh Mộc: nguồn gốc từ Meliaceae, họ của cây xà cừ

Ze: nguồn gốc từ Zephyr, nữ thần gió mát trong thần thoại Hy Lạp

Tagged , , , , ,

Dreams, departures, and the remains of the day

On a day like today, I get to be alone with my thoughts, uninterrupted. I think of my maternal grandparents who passed away while I was away for college. I think of my paternal grandfather, who still listened to my travel stories until the very end. I think of my granny, who I never thought of as my mother’s aunt-in-law and my nanny, but a third grandmother whose warmth and fairy tales always eased me, the hyperactive kid, to slumber. She left last month. Their demises were natural, a remedy to the aged pain.

On a day like today, I walked on the streets and watched people who were struggling with life. I wonder about their stories and dreams. I wonder if they already abandoned or forgot their dreams, or as the night falls, these dreams would come back to haunt them, as vivid and incorporeal as the fluorescent street light. I wonder if they cry for the broken dreams.

I think about them, the people who have come into my life, and the passers-by, and wonder if I were them, right at that moment, what I would be thinking. And I often come up blank, confused to whether if I should feel relieved or frustrated that I couldn’t feel their sufferings. Maybe the former, because I could live without knowing many things, but vicarious pain is a punitive measure.

And I feel like revisiting a piece I wrote in tribute to my late grandmother.


My grandmother had always been a beautiful and strong-willed woman until she passed away of cancer four years ago. She was the realistic version of the woman you would frequently read about in Tu Xuong’s poems and Thach Lam’s short stories: the wife of a hedonist and fallen-behind scholar, the breadwinner of the family and the responsible child-rearer. In fact, she only appeared as the heroin in my mother’s stories as one of the few person to think about life enough to struggle with it. Other than that, my knowledge of her life was little and my memories with her light. She hardly talked of herself or spent the day recalling the hardships she had been through. She didn’t have time to anyway, because her life was as never-ending as a ray of sunlight; it only shines for other people, and only drops when it touches the ground. One rare moment she ever had for herself was the late afternoon, by the Buddhist altar. That was the moment when she obviated all other noises and physical presences and keep her mind completely tranquil. That was the moment she began her “mind talk” with Buddha (or just the statue of him), the only person to whom she could convey her wishes and dreams. Nobody else, even her children, ever knew her last will.

Even though I think her strongest will was to confronted and then walk pass by cancer, with composure.

To many people, the old age is the most fulfilled time of life. They have had their saucerful of past, are taking their present and know their future. At least, to my grandmother. She filled up her present with house chores and incessant thoughts about her future. Sometimes she was tearful and caustic, sometimes calm, sometimes with a “couldn’t-care-less” attitude. Anyway. It tore me up whenever I saw her like that – always in the expecting, if not defiant position. But what was I to talk to her, given that cancer is the one-way route that varies by length and intensity, not by destination? And what else did I know about life to talk with someone who had been there longer than me, and closer to its end than me?

Yet at the same time, I felt from deep inside of her a vigorous and perennial spirit, invisible by gesture but imprinted by moment. Still, she cooked every morning, prayed every late afternoon, and prepared medicine for her bedridden husband without entrusting the duty to anybody else. As broken down as he was, my grandfather was her sole inner strength, the mere reason she forced herself to keep holding on – as if she was living for two people. After all, that was what she had done for over the past 50 years. Being the one who struggled and fought, the one who loved and lived. Being the woman.

She left for Nirvana in a peaceful sleep. She must have prepared another place down there for my grandfather, just as she did with his bed every night up here, because he came to join her just a while later. Now, in her ultimate bliss, she is free from all the worries, and simply the woman about whom, my mother, and then I, would tell stories for our kids – the stories about the eternal ray of sunlight that only drops when it touches the ground.

Tagged , , , ,

Travel tidbit: In Nashville, cobia is the new black (tuna)

I’m not a fancy eater, but I’ve had my fair share of fine dining to know what to expect on a dinner menu. And even with that knowledge, deciding on the dish is still a fierce battle. Great chefs always have that finishing touch that defines the aftertaste of their food. Many times, what linger at my taste bud are not necessarily the meat, but the garnish, condiments, sauce and sides (and it’s not a bad thing, because you can grill that cut at that temperature for that long, but one distinctive addition and your food will turn to a whole new direction).

Etch is a young and prospering addition to the food scene in Nashville. Exhibit A: it will appear in most “top restaurant” lists you find on Google. Exhibit B: even the bar seating was full, and we went on a weekday. Exhibit C: it donates $1 to the local food bank for every sale of the signature appetizer – roasted cauliflower with truffled pea pesto, salted almonds and feta dip. In 2014, $22,012 was raised. With Saturday dinners only and Sundays closed, that’s 76.69 dishes served per day (#ididthemath).

Screenshot_2015-04-09-18-04-59 (2)

Roasted Cauliflower – truffled pea pesto, salted almonds, feta dip

As first-time eaters, we ordered the popular: the roasted cauliflower (why not eat good and do good both), butter tasting (came in 4 ramekins, the butter stayed loyal to its creamy texture, but each contained a unique twist). Then a strange name caught my attention: Cobia. In a moment of pretentiousness, I stealthily looked it up online. Turn out, just like Nashville, it is also one of the up-and-comings. Other names include black salmon, black kingfish, sergeant fish, and – prodigal son! Those extravagant names might have something to do with its sizes – an average cobia is huge and often mistaken for sharks. Most cobias are farmed and under management, so it’s sustainable. It’s delicious, so it makes a nice alternative white meat. Cobia has been making it ways to several lauded restaurants, but only a few keeps it on as a regular (check out The Gramercy Tavern if you’re in NYC). Even fewer has managed to make a big hit like Etch.

Cobia - turkish spiced, brown buttered oranges, capers, olives, raisins, almonds, feta, beignet

Cobia – turkish spiced, brown buttered oranges, capers, olives, raisins, almonds, feta, beignet

Let me start about the fish itself. In the words of my friend who took a bite of my plate, “it taste[s] like tofu”. Granted, he was not totally wrong. The texture did resemble that of medium firm tofu, but denser and more luscious. The challenge with fish, I find, is that it could easily taste bland and dry. Pan-searing, thus, helped contain the flavor and moist.

The Turkish spices brought out the sweetness of the white meat. Admittedly, I didn’t know what exactly was in that spice mixes, but they weren’t too bold. Citrus fruits are commonly used with seafood, but here, brown-buttered oranges were more than just a garnish – it was a featured component. The sourness was prevailing, but relieved by the generous portions of raisins and almonds. And then there were capers and olives, each a little salty and bitter. It was an almost-perfect blend, except that the orange sauce was sourer than my taste bud could take.

And I think that was when the most interesting attribute came into the picture: the beignet. I think it was made chewy on purpose, because when I dipped it in the orange sauce, it got not only softer, but also lessened the sauce’s immensely tangy citrus flavor. With the big pastry and extra sauce, I had the happy ending that every culinary tale needs.

So, if you are ever in Nashville, stuff yourself with a Southern feast, wander around food trucks, or challenge your tummy with the hot chickens, but consider other eclectic restaurants like Etch. It isn’t widely considered a food city for no reason.

Photo credits: Etch Restaurant’s instagram. I’m refraining from taking pictures of food out of respect for the chef.

Tagged , , , ,

Travel tidbit: Hida Beef of Takayama, Japan.

Hida Beef on Houba MisoHida beef is a treasure of the Gifu prefecture, beside onsen and the Japanese Alps. It is widely regarded to have comparable quality to Kobe or Matsusaka beef. This beef is grilled over magnolia leaf on top of a burning charcoal stove, topped with soybean paste. The texture fits one of those “melt in my mouth” food description clichés, because it is so tender and delicate you are afraid to take the next bite. The taste is an amalgam of the earthy flavor from the leaf, the minimal and slightly fermented miso and of course, the joyful fattiness that just imparted your umami.

I had this dish in a small family restaurant named Kotaro, a capacity of 4 tables at most. I was tasting the delight while the other couple talked about how they was recently ripped off in Vietnam. Even that harsh truth of reality couldn’t bitter down the juice.

Maruaki is a popular Yakiniku restaurant with a selection of beef at a variety of grade levels (up to A12).  Look at the beautiful, sleek marbled patterns!

Don’t they sparkle like the first ray of sunshine after a long winter?

Tagged , , , , , , ,

Hanoi ephemera

I remember the first winter rain was the night we were together. The raindrops were light yet the air felt burdened from the mist and the Marlboro smoke. I remember the smell of the wet grass and dirt and wastes and sewage blending. I remember glasses clinking as we invincibly sipped our iced tea, our frozen beer, our frosted breath, with floaters and the futures in front of our eyes. I saw them with you.

I remember how time waltzed to the soundtrack of the clock tower. Twelve beats. Twelve movements of the eyes. I remember the way your eyes spoke to me. Sheltered, with a cluster of uncertain words. I remember the way you looked when you caught my glance. A little tense yet too much self-assured. I remember hearing nothing else but the susurrus of the breeze. Maybe there was some other sounds out there, but I obviated them, too scared to break this space between us.

I remember the night was still young, yet we lived in the constant fear that “our time” was running up. We craved not to waste our dreams in prosaic lives or get tangled in the temptation of daily blisses. I still remember to wonder where we would be, and where we are.

I remember when it was 10 Celcius degree and we insisted on the slimmest clothes. Our bikes racked up to 80, and we drifted under the yellow lights. Sometimes we drifted apart, sometimes closer. But I remember how we never left each other behind. The only thing we were racing was the wind, and the only one we were letting down were our guards. I remember how the cold penetrated through our shirts and crawled onto our skins like hungry ants. I remember the consequences belonged to tomorrow, yet the feelings were in the now. And I remember knowing I would not regret it any bit.

And goddammit I remember the music. I remember you sitting across from me, humming to even the oldest and most instrumental songs. I remember the way you smiled when you looked over and saw me swaying to the same melodies (oh please! I was goode long before Johnny ever was). Some people know how to wink, and you’re definitely better than them. This city is not the birth of Rock ‘n’ Roll, but I remember it always being the musical spirits in me.

I remember your timidity and my awkwardness when we tried not to touch. I remember the way our intimacy wasn’t physical, and our romance didn’t mean love. I remember not wanting any of that to change, ever.

You don’t remember the stories. Me neither. I think some day I’ll forget about the feelings, too. But if there is anything left in this blurred memory, it’ll be you. I remember you.

Tagged ,

In tribute to The Thorn Birds and Colleen McCullough (06/01/1937-01/29/2015)

“Notes between the lines” is a series of blog posts in which I will share pieces of music and literature that I think resonate with each other.


The Thorn Birds was one of the earliest books I picked up, maybe the same age when Meggie Cleary arrived at Drogheda. I remember the book vividly. My grandmother had sewn woven cloths onto its spine, and the cover was softer and thinner than a feather. The paper was so fragile I was scared it might collide into pieces whenever turned, yet rash I actually scratched my fingers with it. And it came in 3 volumes, with the middle one missing. I’m still glad it was divided, because thankfully long novels could intimidate me no more.

And the title was just… mesmerizing. The first Vietnamese version was translated via Russian as “The song of the bird in the thorn bush”. No plural. It caught my attention immediately, because unlike the children’s books that I was exposed to at that time and age, it was enigmatic. I mean, you could kind of guess what Gulliver’s Travels or Les Miserables are about, but what does a bird has to do here? That led me to the prologue, and then the epilogue. Skipping 600+ pages didn’t help, but these two passages left me emotionally suspended. They didn’t heighten my curiosity in a “I must know how this goes and ends” way, but instead, whispered to the early-blooming sentimental side of me. In other words, if reading an epic novel such as War and Peace was a pseudo-intellectual challenge, reading The Thorn Birds would make me feel like a girl promised to the wonderland of uncovered emotions and hidden real-life meanings.

Revisiting books in the past is always a delightful experience, especially when you find your perspectives and reactions change. In my adolescent years, I didn’t enjoy the book as much, thinking the Cleary ladies were weak and desperate. Then I grew up a little bit, had my share of heartbreaks, paid my dues of passion vs. conscience. I could no longer choose sides or make bold “if that were me” statements, and I started putting myself in each and every character’s shoes. And when I got bewildered (and sometimes, pained) by doing so, I knew I had became part of their story. That was what The Thorn Birds has been to me.

But in the end. After all this time; after all the new words I’ve memorized and all the agonizing book scenes I’ve vicariously live through, there is barely another moment when a little girl first learned about the very harsh reality of “made for each other, but not meant for one another”.

This video is not an original find, but I don’t think there could be a more perfect combination.

Tagged ,

Broken scenery, packed minds, relinquished memories.

There are always that many steps in packing. First comes that dreadful noise of cardboards scratching against one another, which sounds like an out-of-tune violin. Then I look around for bigger, sturdier possessions to fill the newly empty space, believing I can always tuck the tiny things amidst the layers of clothes and books and what-nots later.

I must be unlucky, because I have too many of these little unnamed things to bury them all away. A few of those, which I thought were lost or discarded along the past 8 years, somehow find a way right back to my face. The high-school yearbook covered by flakes of glitter, the oversized Metallica t-shirt, the set of woolen scarf gifted to me on a summer’s night, a Conn memorabilia here and there, an overdue postcard. Despite the wrong assumption, I still remember them well – all of the whos, whens, wheres were as transparent as a bus window. Blurred and dusted, yet it shows me just what I need to see – the movements, the sounds, the affairs that passed by and lingered within it.

Memories are emotionally constructed. As Julian Barnes said in his The Sense of an Ending, “What you end up remembering isn’t always the same as what you have witnessed.” People like to venture into their own twists and turns on that trip down memory lane. That inexpensive scarf suddenly represented embrace and warmth. The glance that happened for two seconds suddenly became a mamihlapinatapai that lasted a decade. Likewise, traces of devastation and heartbreaks are repressed the same way we kicked trash under the fridge hoping it will just “evaporate”. Many times we force ourselves to pretend it’s gone. Some other times, we just forget about its existence. But the moment we decide to move on we end up finding it in our baggage. And no matter how much we try to compress that baggage, we would never escape its burden.

And of course, there are things I believe are always there, just because. The finger-sized ekeka that I used to carry everywhere not for good luck, but for the comfort that somebody “came to Peru and thought of” me. The mixed tapes that sing songs about love, youth and changes. All of the pictures from summer camps. Every greeting card whose way to get to me is a story itself. Now I kept them in the bottom of a plastic box, but at some point in life, each and every of them has managed to keep me steady, even if just for a minute or two. The past looks lighter, the future easier when simple pleasures and sentiments stay the same.

I remember (un)packing a few years ago and missing one of these “simple pleasures.” An mp3 CD with the full discography of Led Zeppelin, Pink Floyd and The Doors. I couldn’t recall who made it for me, but I remember when. It was the same time disc trays were obviated from laptops and PCs. Needless to say, it ended up a memento for “that time when I was a wild, passion, young, guitarist-wannabe girl.” I dug through every corner and niche of the room for the next few days, but only ended up with more souvenirs to lump the cardboards. It didn’t take me any longer than that to call of the search, but I’m still not convinced that CD, that apocalypically-flat donut of plastic, is not somewhere around the house. It might be bookmarking an unopened book or stuck in the pocket of an ugly coat, and  that if I look one step further, it might just as well be within my reach again.

Don’t we all have some kind of token that we hold on to like that – never to be exhibited, only kept for occasional nostalgia? And aren’t we all hauling some kind of baggage in our lives? In retrospect, how much have they held us back from moving faster, or further, or onto other directions, or from dancing as if our hands are falling off, or from swirling in the rain?

Sometimes, the strongest thing we can do is to let some memories and their corporeal illustrations go so we can be freer and lighter. Who knows, your baggage might not be spacious and your heart as empty as you believed them to be.

So, in the middle of an empty room, I can hear my breath echo against the white walls like farewell whispers. A part of my past is in its place, ready to be present in the future.

Tagged
%d bloggers like this: